Người phụ nữ 36 tuổi lên núi cải tạo ngôi nhà 60 năm tuổi trên mảnh đất 12.000m2 để sống 1 mình
Không chồng, không con, cả ngày không nói chuyện với ai cũng không cảm thấy cô đơn.
Giữa thời điểm ngày càng nhiều người trẻ mơ về cuộc sống "bỏ phố về rừng", câu chuyện của Diệp Tử - người phụ nữ sống một mình trên một "hòn đảo" giữa núi rừng Vân Nam - từng khiến mạng xã hội Trung Quốc đặc biệt chú ý.
Ngôi nhà được tự tay cải tạo giữa thiên nhiên, khu vườn tự cung tự cấp rộng 12.000m² cùng lối sống gần như không tạo ra rác thải đã biến cô thành nhân vật được nhiều người biết đến trong những năm gần đây. Không ít người tìm đến tận nơi chỉ để tận mắt chứng kiến cuộc sống mà họ ví như "phiên bản đời thực của chốn đào nguyên".
Nằm sâu trong một thung lũng thuộc thị trấn Thạch Cổ, tỉnh Vân Nam (Trung Quốc), có một mảnh đất đặc biệt gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Dù nằm giữa núi rừng, nơi đây lại được Diệp Tử gọi là "Duy Đảo" bởi địa hình giống một bán đảo nhỏ: ba mặt được bao bọc bởi dòng nước, phía sau là vách đá dựng đứng, còn lối đi duy nhất chỉ là một cây cầu gỗ hẹp.
Suốt 9 năm qua, trên khu đất ấy chỉ có duy nhất một cư dân thường trú. Đó là Diệp Tử, người phụ nữ 36 tuổi đã từ bỏ cuộc sống đô thị để tự tay xây dựng một mái nhà giữa thiên nhiên, sống cùng cây cối, động vật và nhịp điệu chậm rãi của núi rừng.

Diệp Tử lên núi sống một mình.
Chính sự biệt lập gần như tuyệt đối đã khiến Diệp Tử đặt tên cho nơi này là "Duy Đảo" - một "hòn đảo" giữa núi rừng.
Diệp Tử - người phụ nữ 36 tuổi đến từ Nội Mông (Trung Quốc) - đã lựa chọn suốt 9 năm qua trên một mảnh đất biệt lập giữa núi rừng Vân Nam. Tự tay xây dựng nhà cửa, trồng rau, nuôi động vật và theo đuổi lối sống bền vững, cô đang sống một cuộc đời khác hoàn toàn với số đông.
Từ cô gái học mỹ thuật đến quyết định lên núi sống một mình
Ít ai biết rằng trước khi trở thành "cư dân duy nhất" của Duy Đảo, Diệp Tử từng là sinh viên của Học viện Mỹ thuật Trung ương Trung Quốc - một trong những trường mỹ thuật danh tiếng nhất nước này.
Sau khi tốt nghiệp, cô chỉ đi làm văn phòng khoảng 3 tháng rồi nhanh chóng nhận ra bản thân không thuộc về cuộc sống công sở. Trong ký ức của Diệp Tử, những ngày làm việc ở Bắc Kinh là chuỗi ngày lặp lại giữa các ô làm việc kín mít, những chuyến xe buýt đông đúc giờ tan tầm và cảm giác tinh thần dần trở nên trì trệ.
Sau khi nghỉ việc, Diệp Tử dành khoảng 2 năm hoạt động nghệ thuật sắp đặt tại các làng nghệ thuật, đi tình nguyện, du lịch,...
Trong thời gian này, Diệp Tử thử nghiệm nghệ thuật ngoài thiên nhiên, sử dụng vật liệu có thể phân hủy hoặc tận dụng rác thải để sáng tạo tác phẩm. Trong một lần làm tình nguyện viên tại Thái Lan, tham gia xây dựng công trình đất nện cho một ngôi chùa, cô lần đầu tiếp xúc với khái niệm permaculture (nông nghiệp bền vững). Triết lý này nhấn mạnh mối quan hệ cộng sinh giữa con người với thiên nhiên, đồng thời đề xuất các phương pháp canh tác, xây dựng và tổ chức cuộc sống theo hướng bền vững.
Diệp Tử cảm thấy đây chính là điều phù hợp với tính cách của mình.
Cơ hội xuất hiện vào mùa đông năm 2018 khi một người bạn giới thiệu cho cô mảnh đất nằm sâu trong thung lũng Thạch Cổ.
Chiếc xe vừa tiến vào khu vực này, Diệp Tử đã bị chinh phục. Trước mắt cô là một vùng đất hình tam giác được bao quanh bởi sông nước, rừng nguyên sinh và những vách đá màu sắc dịu dàng. Ngay trong lần đầu tiên đặt chân tới đây, cô đã quyết định ở lại.
Diệp Tử thuê toàn bộ khu đất rộng khoảng 12.000m2, trong đó có hơn 8 mẫu đất canh tác, bắt đầu hành trình biến nơi hoang vắng thành một không gian sống đúng với lý tưởng của mình.


Cận cảnh khu nhà của Diệp Tử được dựng bằng đất sét là chủ yếu.
Gia đình cô không phản đối lựa chọn đặc biệt ấy. Cha mẹ Diệp Tử đều là họa sĩ. Cha hiện vẫn giảng dạy tại trường đại học, còn mẹ từng là nghệ sĩ tiên phong nổi tiếng với lối sống độc lập.
Những ngày đầu tiên ở Duy Đảo không hề lãng mạn như nhiều người tưởng tượng. Khi mới tới, Diệp Tử chỉ dựng một chiếc lều đơn sơ, đào hố lửa ở giữa và tạm gọi đó là "ngôi nhà" của mình.
Sau nhiều năm cải tạo, khu đất dần hình thành một hệ sinh thái thu nhỏ.
Ngôi nhà chính rộng khoảng 600m2, có tuổi đời hơn 60 năm. Cô tự sửa sang lại từng khu vực bằng vật liệu địa phương như đá núi, đất sét, cát sông và gỗ tự nhiên.
Không có đường cho ô tô đi vào, toàn bộ vật liệu xây dựng đều phải vận chuyển thủ công qua cây cầu gỗ duy nhất nối với bên ngoài.
Khu vực sinh hoạt được bố trí ở tầng cao nhất. Tầng thứ hai là nơi ở của gia cầm, gia súc cùng hệ thống xử lý nước thải sinh học. Khu vực thấp nhất sát bờ sông được dành riêng cho động vật hoang dã sinh sống.







Người phụ nữ sống theo xu hướng tự cung tự cấp.
Một trong những điều khiến nhiều người bất ngờ là hệ thống xử lý nước của Diệp Tử.
Cô xây dựng năm bể lắng ngầm dưới lòng đất, sử dụng vi khuẩn yếm khí và than sinh học để xử lý chất thải. Sau đó, nước tiếp tục đi qua nhiều hồ thủy sinh với các loại thực vật khác nhau trước khi được tái sử dụng để tưới cây.
Bên cạnh việc xử lý nước thải, Diệp Tử còn theo đuổi lối sống gần như không rác thải. Hộp xốp cũ được tận dụng để ươm cây. Chai lọ bỏ đi trở thành vật liệu xây tường hoặc đèn trang trí. Quần áo được mặc suốt nhiều năm và liên tục vá sửa thay vì mua mới.
Cô cũng tự làm phân hữu cơ bằng nhiều phương pháp khác nhau. Thức ăn thừa được xử lý bằng giun đất hoặc hệ thống ủ. Thậm chí, cô còn tận dụng nhiệt lượng sinh ra trong quá trình phân hủy để làm nóng nước tắm.
Hiện tại, Diệp Tử sống cùng một đàn "bạn cùng nhà" khá đông đúc gồm chó, mèo, thỏ, gà, vịt và ngỗng.


Thỉnh thoảng cũng có du khách ghé thăm nhà của Diệp Tử.
Một ngày của Diệp Tử thường bắt đầu bằng việc đi bộ quanh nông trại để kiểm tra cây cối, đất đai và vật nuôi. Mùa xuân là thời điểm bận rộn nhất khi cô phải gieo hạt, ươm cây và nghiên cứu thêm tài liệu nông nghiệp vào ban đêm.
Hiện khu vườn cung cấp phần lớn thực phẩm cho cuộc sống hàng ngày với nhiều loại rau như đậu Hà Lan, đậu tằm, hành, tỏi, rau bina, cà chua, cà tím, khoai tây, xà lách hay húng quế.
Điều khiến nhiều người ngạc nhiên nhất có lẽ là việc Diệp Tử gần như không cảm thấy cô đơn. Có những thời điểm nhiều ngày liền cô không nói chuyện với bất kỳ ai. Tin nhắn gửi đến cũng có thể mất một hoặc hai ngày mới được trả lời.
Nhưng thay vì cảm thấy trống trải, cô lại tận hưởng sự tập trung tuyệt đối vào những công việc đang làm. Khi mệt mỏi, cô ngồi dưới gốc đào ngắm núi, lắng nghe tiếng suối chảy, nằm trên bãi cỏ nhìn mặt trăng nhô lên khỏi tán cây.
Sự rộng lớn của thiên nhiên khiến cô cảm thấy bản thân nhỏ bé hơn, đồng thời cũng tự do hơn.