• eMagazine
  • ID.14
  • ShowLive

Argentina - Tây Ban Nha: Cái kết đẹp nhất bóng đá có thể viết dành cho người yêu quý Messi

Theo nguoiduatin
Chia sẻ

Ngày 20/7 tại MetLife, Lionel Messi bước vào trận chung kết World Cup gần như chắc chắn là cuối cùng của đời anh, và người chắn trước mặt là đội tuyển Tây Ban Nha có tới 8 cầu thủ Barcelona. Với những người đã yêu quý anh suốt 20 năm, đó là cuộc đối đầu ngọt ngào nhưng cũng không kém chông gai.

Con vịt cao su ở Camp Nou

Tháng 12/2007, nhiếp ảnh gia Joan Monfort của báo Sport nhận một việc rất bình thường trong lịch làm việc của mình, đó là chụp các cầu thủ Barcelona cho cuốn lịch từ thiện mà quỹ của câu lạc bộ thực hiện cùng UNICEF, phát hành đầu năm 2008. Mỗi cầu thủ được ghép với một đứa trẻ ở các khu dân cư quanh Barcelona, những gia đình đã trúng suất bốc thăm mà tổ chức này mở cho người dân. Ronaldinho, Xavi, Puyol, Iniesta đều có phần của mình trong 13 tấm ảnh đó.

Người được xếp cho một đứa bé mới 5 tháng tuổi là Lionel Messi, khi ấy 20 tuổi, tóc còn dài, và theo lời Monfort thì rụt rè đến mức lúc đầu gần như không biết đặt tay vào đâu. Người ta kê một chậu nhựa, đổ nước, thả bọt xà phòng và một con vịt cao su vào, rồi bảo anh tắm cho thằng bé cùng người mẹ tên Sheila Ebana. Con vịt ấy là đồ chơi mượn từ nhà chính Monfort, của con gái ông. Nhiều năm sau, Monfort kể rằng thằng bé chỉ cần cười hai cái là Messi mềm đi, và bức ảnh cuối cùng cũng thành hình.

Rồi tấm ảnh bị quên suốt 16 năm. Nó là trang mở đầu của cuốn lịch, được lật qua vào tháng 2/2008, và không ai nhớ đến nữa. Chính Monfort cũng quên mất mình đã chụp ai, dù ông tiếp tục đứng bên đường biên suốt những năm Messi biến thành Messi. Cho đến một đêm tháng 7/2024, gần nửa đêm, một đồng nghiệp cũ ở báo Sport gọi cho ông hỏi có phải ảnh của ông không, vì nó đang lan đi khắp thế giới. Người đăng nó lên Instagram là Mounir Nasraoui, một người đàn ông sống ở khu Rocafonda thuộc thị trấn Mataró, kèm một dòng chữ ngắn rằng đây là khởi đầu của hai huyền thoại.

Đứa bé trong chậu tắm tên là Lamine Yamal.

Ngày 20/7/2026 tại sân MetLife ở New Jersey, cậu ta bước sang tuổi 19 được đúng 6 ngày, đứng bên kia vạch giữa sân, và việc của cậu ta là ngăn Lionel Messi vô địch World Cup lần thứ hai. Trước thềm giải đấu này, Yamal được bổ nhiệm làm đại sứ của UNICEF, đúng tổ chức đã dựng nên tấm ảnh năm 2007, còn Messi thì đã là đại sứ thiện chí của họ từ 2010. Đến cả kịch bản phim cũng chỉ đến mức thế!

Lựa chọn quê hương

Có một chi tiết mà phần lớn người hâm mộ Việt Nam vẫn nhầm, rằng Messi từng ước được khoác áo Tây Ban Nha. Sự thật ngược lại. Tây Ban Nha là bên đi cầu cạnh, và Messi từ chối họ trước cả khi anh kịp là người Tây Ban Nha.

Năm 2003, giám đốc kỹ thuật của Barcelona là Carles Rexach báo lên Liên đoàn bóng đá Tây Ban Nha rằng trong lò trẻ của câu lạc bộ có một cậu bé không bình thường. Đội U17 Tây Ban Nha gọi. Họ đặt lên bàn một con đường đi thẳng vào đội tuyển quốc gia, mà lúc đó chưa ai biết rằng đó chính là thế hệ sẽ thắng liên tiếp Euro 2008, World Cup 2010 và Euro 2012. Cậu bé 16 tuổi khi ấy chưa khoác áo Argentina một phút nào, chưa ai ở Argentina biết mặt, chưa có gì để mất, và cậu nói không.

Liên đoàn bóng đá Argentina nghe tin thì hoảng thật sự, vì họ suýt để mất cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử nước mình mà không hề hay biết. Họ xếp gấp hai trận giao hữu U20 gặp Paraguay và Uruguay trong năm 2004 để chốt Messi về phía mình trước khi quá muộn. Tháng 6/2005, anh đưa Argentina vô địch U20 thế giới tại Hà Lan với 6 bàn, giành cả Quả bóng vàng lẫn Chiếc giày vàng, ghi cả hai bàn trong trận chung kết thắng Nigeria 2-1.

Ngày 17/8/2005 ở Budapest, Messi ra mắt đội tuyển quốc gia Argentina trong trận giao hữu gặp Hungary. Anh vào sân phút 63 thay Lisandro López, cầm bóng đi thẳng vào hàng thủ đối phương, bị Vilmos Vanczák túm áo kéo lại, vung tay gạt ra và trúng mặt đối thủ. Trọng tài rút thẻ đỏ trực tiếp. Toàn bộ sự nghiệp quốc tế của anh bắt đầu và kết thúc trong chưa đầy một phút, và cậu bé 18 tuổi đi vào đường hầm với nước mắt trên mặt.

Đúng 40 ngày sau cái đêm đó, ngày 26/9/2005, Lionel Messi chính thức trở thành công dân Tây Ban Nha.

Tấm hộ chiếu ấy đến vì một lý do rất phàm tục. Luật La Liga khi đó chỉ cho mỗi câu lạc bộ ba suất đăng ký cầu thủ ngoài Liên minh châu Âu, mà Barcelona thì đã hết chỗ. Messi cần quốc tịch Tây Ban Nha để được ra sân cho Barcelona, chứ không phải để được ra sân cho đội tuyển Tây Ban Nha. Anh giữ nó 21 năm nay và chưa một ngày dùng nó theo cách người ta mong.

Cựu huấn luyện viên trưởng Tây Ban Nha Vicente del Bosque về sau thừa nhận rằng liên đoàn đã làm mọi cách trong khả năng để thuyết phục Messi, và họ thất bại vì tình yêu của anh dành cho quê hương gốc. Cesc Fàbregas, người chơi cùng Messi từ tuyến trẻ La Masia, nói rằng nếu điều đó xảy ra thì mọi chuyện đã phi thường đến mức nào.

Thành phố đã nuôi anh

Năm 2000, một cậu bé 13 tuổi từ Rosario được đưa sang Barcelona thử việc. Cậu nhỏ hơn bạn cùng lứa cả một cái đầu vì thiếu hormone tăng trưởng, và gia đình cậu không kham nổi chi phí điều trị. Newell's Old Boys ở quê nhà không trả. River Plate cũng không. Barcelona trả, và ký hợp đồng với cậu bằng chữ viết tay trên một tờ giấy ăn trong quán, vì Rexach sợ để lâu sẽ mất.

Từ đó, Catalonia nuôi Messi lớn. La Masia cho anh cái sân tập đầu tiên, phòng thay đồ đầu tiên, và cả những người bạn đầu tiên. Barcelona trả tiền thuốc để anh cao lên. Camp Nou cho anh cái tên. Trong 21 năm ở đó, anh ghi 672 bàn, thắng 4 chức vô địch Champions League, 10 chức vô địch La Liga, và trở thành biểu tượng mà người dân vùng này thờ theo đúng nghĩa đen của từ đó.

Rồi mùa hè 2021, anh rời đi trong nước mắt, không phải vì muốn, mà vì một bài toán lương và luật công bằng tài chính mà câu lạc bộ không giải nổi. Anh ngồi trong buổi họp báo chia tay, không nói được câu nào trọn vẹn, và cả một thành phố nhìn thấy người con của mình bị đẩy ra cửa sau bởi chính những con số. Messi chưa bao giờ có một trận đấu tạm biệt tử tế ở Camp Nou. Nhiều năm sau, trả lời báo Sport, anh nói rằng mình đã rời câu lạc bộ không theo cách anh từng tưởng tượng hay mơ tới, và rằng anh vẫn luôn hình dung mình sẽ chơi cả cuộc đời trong màu áo đỏ và xanh.

Câu chuyện không dừng lại ở nước mắt năm 2021, và đây mới là phần người ta hay bỏ qua. Trong tim Messi, Barcelona vĩnh viễn là tình yêu lớn nhất, và anh cũng không hề giấu chuyện đó.

Đêm chủ nhật 9/11/2025, khi đang ở Barcelona trước lúc lên đường tập trung cùng đội tuyển Argentina tại Alicante, Messi đột ngột ghé Camp Nou. Anh đi cùng đúng hai người là Rodrigo De Paul và trợ lý lâu năm Pepe Costa. Không báo trước cho ai ở câu lạc bộ, không có máy quay của bộ phận truyền thông nào đi theo, chỉ có một người đàn ông 38 tuổi lặng lẽ bước giữa những khán đài trống của cái sân đang ngổn ngang công trường cải tạo, đứng nhìn nơi đã làm ra cuộc đời mình.

Hôm sau anh đăng loạt ảnh đó lên Instagram, kèm một dòng chú thích khiến cả xứ Catalonia lặng đi. Anh viết rằng đêm qua anh đã trở lại nơi anh luôn nhớ bằng cả tâm hồn, nơi những con người ở đó từng khiến anh thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới, và anh hy vọng một ngày nào đó được quay lại, không chỉ để nói lời chia tay mà anh chưa từng được nói. Bài đăng vượt một triệu lượt thích chỉ sau 30 phút, và đến hôm nay nó vẫn nằm ghim trên đầu trang cá nhân của anh. Trong tất cả những gì Lionel Messi đã đăng suốt sự nghiệp, thứ anh chọn treo lên cao nhất là tấm ảnh anh đứng một mình giữa Camp Nou lúc nửa đêm.

Trong số những cầu thủ Barcelona bấm thích bài đó có Eric García, có Gavi, có Dani Olmo. Tám tháng sau, cả ba người họ sẽ mặc áo đỏ của đội tuyển Tây Ban Nha và tìm cách chặn anh lại ở trận chung kết World Cup.

Đó là lý do trận chung kết chủ nhật này không giống bất kỳ trận chung kết nào khác trong đời anh.

Một Tây Ban Nha đậm chất Barcelona

Ngày 25/5/2026, huấn luyện viên Luis de la Fuente công bố danh sách 26 cầu thủ Tây Ban Nha dự World Cup, và bản danh sách ấy lập tức tạo ra một cột mốc chưa từng có trong lịch sử. Lần đầu tiên kể từ khi Tây Ban Nha dự World Cup, không một cầu thủ Real Madrid nào được gọi, nếu không tính Cucurella vừa chuyển sang Real Madrid (vì thực chất cầu thủ này chưa thi đấu cho Real một phút nào cả).

Trong khi đó, Barcelona có 8 người, gồm thủ môn Joan García, hai hậu vệ Pau Cubarsí và Eric García, hai tiền vệ Pedri và Gavi, cùng ba cầu thủ tấn công Dani Olmo, Ferran Torres và Lamine Yamal. Không câu lạc bộ nào khác có quá ba. Người đeo băng đội trưởng là Rodri của Manchester City, và 17 trong 26 người đang đá ở La Liga.

Con số ấy đáng để chúng ta dừng lại một nhịp. Suốt hai thập kỷ, phòng thay đồ đội tuyển Tây Ban Nha là nơi Barcelona và Real Madrid buộc phải chia nhau và chịu đựng nhau, từ Casillas, Ramos, Xabi Alonso một bên đến Xavi, Iniesta, Puyol, Busquets, Piqué bên kia, đến mức người ta gọi nó là cuộc đình chiến khó nhất của bóng đá Tây Ban Nha. Năm 2026, cuộc đình chiến đó chấm dứt theo cách không ai đoán được, khi một phía biến mất sạch khỏi bản danh sách.

Đội tuyển Tây Ban Nha đứng chắn đường Messi ở trận chung kết chủ nhật này, vì thế, là đội tuyển Tây Ban Nha mang màu Barcelona đậm nhất mà lịch sử từng dựng ra, và nó ra đời đúng vào năm Messi 39 tuổi, đúng vào giải đấu cuối cùng của anh.

Thậm chí, quyết định trận đấu bán kết lại chính là Yamal, khi cậu bị phạm lỗi trong vòng cấm phút 22 để Oyarzabal đá phạt đền mở tỉ số.

MetLife, ngày 20/7

Ở phía bên kia, Argentina đến trận chung kết bằng con đường của riêng họ, thắng Anh 2-1 tại Atlanta trong trận bán kết đêm 15/7, sau khi đã lần lượt vượt qua Cape Verde, Ai Cập và Thụy Sĩ ở vòng loại trực tiếp. Đây là đội ghi nhiều bàn nhất giải với 17 lần lập công, và người dẫn đầu cuộc đua Chiếc giày vàng với 8 bàn là Lionel Messi, 39 tuổi.

Tuần trước, khi được hỏi muốn gặp ai ở chung kết, Lamine Yamal trả lời rằng cậu mơ được gặp Argentina, và cậu muốn đổi áo với Messi.

Cậu ta biết quá rõ, rằng người mà cậu muốn xin áo chính là người đã tắm cho cậu 19 năm trước, trong một chậu nhựa ở Camp Nou, với con vịt cao su mượn của con gái ông thợ ảnh.

Với những người hâm mộ Messi ở Việt Nam, gần như ai cũng đi qua Barcelona mà đến với anh, chủ nhật này là một trận đấu mà cả hai phía đều là nhà mình. Bên này là người đàn ông họ đã theo suốt 20 năm, đang chơi trận World Cup cuối cùng của đời mình. Bên kia là màu áo của câu lạc bộ đã nuôi anh, là những đứa trẻ lớn lên từ chính cái lò đã dựng nên anh, là một đội tuyển quốc gia lần đầu tiên trong lịch sử thuộc về Barcelona trọn vẹn đến thế. Dù bên nào nâng cúp thì cũng có một nửa trong lồng ngực họ vỡ ra.

Đó mới là nghĩa thật của bốn chữ “chung kết trong mơ”. Không phải một giấc mơ dễ chịu, mà là giấc mơ mà bóng đá chỉ ban cho đúng một lần, cho đúng một người, ở đúng cái tuổi mà người đó không còn lần nào nữa.

23 năm trước, một cậu bé được trao quyền chọn quê hương và đã lựa chọn Argentina. Chủ nhật này, ở tuổi 39, trước 80.000 người xem trực tiếp và cả tỷ người xem trực tuyến, người đó lại đứng giữa 2 tình yêu lớn nhất cuộc đời cầu thủ của mình.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày