Ảnh: Nguyễn Long Hưng - Vietnam Street Photography
Hồi nhỏ, tôi có nhặt được một con chim non rơi từ tổ xuống. Hí hửng, tôi mang ngay về nhà, đặt vào lồng. Mẹ bảo tôi mang trả nó về tổ đi nhưng tôi không chịu, định nuôi bao giờ nó lớn thì thả ra ngoài.
Rồi ngày tôi tháo cũi xổ lồng, con chim dù đã vài tuần cũng không bay được. Nó rơi xuống đất; nhanh thoăn thoắt, con mèo ở đâu tới tha nó đi. Tôi khóc.
Lớn lên, tôi mới hiểu ra rằng, tự do đôi khi không đồng nghĩa với hạnh phúc khi còn phải mang theo bao nỗi đau và áp lực, vô hình hay hữu hình. Như cánh cò kia, vút bay khỏi kìm kẹp nhưng chân vẫn buộc dây, mỏ vẫn bị kẹp chặt.
Nhìn mà đau xót làm sao; rồi khéo nó cũng chẳng sống được lâu. Mỏ như thế kia thì làm sao bắt cá, xúc tép. Cơn nắng trưa giữa đồng, khéo chú cò lại giữa đường đứt gánh, rời xa cõi đời.
Nhưng với chú cò kia, được bay mải miết nốt chặng cuối cuộc đời có lẽ vẫn là điều hạnh phúc. Và nếu được trọn lại, nó cũng sẽ vẫn tìm về với chân trời cao rộng của mình. Đằng nào cũng ra đi, sao không hưởng nốt hạnh phúc cuối đời?