• eMagazine
  • Genz Area
  • ShowLive

Phía sau một đề thi: Khi những định kiến cũ không còn vừa vặn với thời đại

Theo Đời sống & Pháp luật
Chia sẻ

Trí tuệ và tinh thần tự tôn của người Việt thời đại mới có một con đường đi rất riêng.

Sáng ngày 11/6/2026, hơn một triệu sĩ tử trên cả nước bước vào môn thi Ngữ văn của Kỳ thi tốt nghiệp THPT Quốc gia với một câu hỏi nghị luận xã hội khá thú vị: "Làm thế nào để có những 'Steve Jobs Việt Nam'?". Đề bài rõ ràng mong muốn khơi gợi ở người trẻ tinh thần đổi mới và khát vọng kiến tạo. Tuy nhiên, nếu nhìn từ lăng kính của một thế hệ đang trưởng thành trong kỷ nguyên số, câu hỏi này không đơn thuần là một chủ đề để nghị luận trên trang giấy. Nó giống như một điểm chạm mở ra không gian để chúng ta cùng nhìn lại một bức tranh rộng hơn: Liệu những nếp nghĩ, những khuôn mẫu bấy lâu nay được xem là chuẩn mực trong xã hội có còn vừa vặn với nhận thức của thời đại mới?

Thực tế, cuộc sống xung quanh chúng ta đang trải qua một sự dịch chuyển rất tự nhiên và văn minh về mặt nhận thức. Những ứng xử trong ngôn ngữ đại chúng, góc nhìn về giới, cho đến cả những công thức dán nhãn về sự thành công... tất cả đều đang tự "nâng cấp" để trở nên bao dung và đa diện hơn. Thế hệ mới, với tư duy độc lập và khả năng tự va đập, đang dần bước qua những lối suy nghĩ rập khuôn hay giáo điều cũ kỹ. Thay vào đó, họ hướng tới những cách tiếp cận hiện đại - nơi sự độc bản được tôn trọng, năng lực phản biện được lắng nghe và mỗi cá nhân đều có quyền tự định nghĩa giá trị của riêng mình một cách trọn vẹn nhất.

Chân dung thế hệ tự nâng cấp “hệ điều hành”

Sự dịch chuyển sâu sắc này trong cấu trúc nhận thức của xã hội phần lớn đến từ sự thay đổi bản chất của chính thế hệ mới - một thế hệ tự nâng cấp nhờ vào năng lực công nghệ và thông tin vượt trội. Từ lâu, giáo dục truyền thống và tư duy của những người đi trước vẫn thường mặc định người trẻ như những "tờ giấy trắng" thụ động. Người ta tin rằng người lớn viết gì lên đó thì các em nghe nấy, vẽ ra bất kỳ hình mẫu hoàn hảo nào thì các em cũng sẽ rập khuôn noi theo một cách thuần thục như sách vở. Nhưng thực tế, huyền thoại về "tờ giấy trắng" ấy đã hoàn toàn sụp đổ. Thế hệ hiện tại lớn lên cùng Internet, mạng xã hội và các công cụ tìm kiếm tối tân. Họ không còn đứng ở vị thế của những người chờ đợi để tiếp nhận thông tin một chiều. Trước bất kỳ một thông điệp, một bài học đạo lý hay một tấm gương nào được đưa ra, phản xạ tự nhiên và đầu tiên của họ luôn là Verify (Xác minh, kiểm chứng) chứ không còn là Absorb (Hấp thụ) một cách mù quáng.

Khái niệm về sự "giỏi" hay "khôn" của người trẻ thời đại này gắn liền với năng lực research và kỹ năng xử lý dữ liệu vượt trội. Họ biết cách đa dạng hóa nguồn tin, làm chủ các từ khóa, chủ động đọc và đối chiếu các tài liệu đa chiều từ cả trong lẫn ngoài nước để tự tìm kiếm câu trả lời cho riêng mình. Sự va đập sớm với dòng chảy thông tin toàn cầu, từ những câu chuyện xương máu của các startup thực tế cho đến các cuộc thảo luận mở trên các diễn đàn quốc tế, đã trang bị cho họ một "bộ lọc" thực tế cực kỳ sắc bén. Chính vì vậy, những bài giảng mang tính giáo điều, lý thuyết suông hay những lời khuyên mang tính bề nổi của thế hệ trước rất dễ trở nên "vênh" và lạc nhịp trước lăng kính quan sát đầy thực tế của các em.

Nền tảng tri thức chủ động đó đã dẫn đến một hệ quả tất yếu và mang tính tiến bộ: khả năng tiếp cận cuộc sống theo chiều sâu và đa diện. Xu hướng nhìn nhận một sự việc, một hiện tượng xã hội theo góc nhìn một chiều hay lý tưởng hóa một cách tuyệt đối dần nhường chỗ cho một lăng kính khách quan, tỉnh táo hơn trước một thế hệ giỏi tra cứu. Trước bất kỳ một luồng quan điểm hay một xu hướng đám đông nào, phản xạ của người trẻ không còn là xuôi theo dòng chảy một cách thụ động. Họ luôn có nhu cầu tìm hiểu bối cảnh phía sau, đặt câu hỏi về tính xác thực và chủ động bóc tách vấn đề dưới nhiều góc độ khác nhau để tự đưa ra một nhận định độc lập.

Điều giá trị ở đây là, năng lực phản biện này không mang tính chất cực đoan hay tìm cách phủ nhận các giá trị. Ngược lại, nó thể hiện một tư duy mang tính xây dựng và đầy sự thấu cảm. Người trẻ hiểu rằng cuộc sống vốn không tồn tại dưới hai màu đen trắng phẳng lặng, mà là một bức tranh tổng hòa của nhiều cung bậc, nhiều lý do, nhiều cuộc đời và vô số những lựa chọn khác nhau. Việc họ chủ động tìm hiểu các mặt đa chiều thực chất là cách họ trả mọi vấn đề về đúng bản chất sống động của nó.

Chính vì thế giới là một không gian đa cực, nên một định kiến hay một định nghĩa chung cũ kỹ sẽ không còn đủ sức dung nạp nổi thực tại. Không một hình mẫu chung nào có thể áp đặt lên tất cả mọi người khi mỗi cá nhân đều có một hành trình riêng để theo đuổi. Tư duy phản biện và năng lực tự tra cứu đã trở thành chiếc chìa khóa để giới trẻ hé lộ những góc nhìn hoàn toàn mới về cuộc sống và xã hội. Họ tự thiết lập lại những mục tiêu, tự vẽ nên những đích đến trong cuộc đời mình thay vì đi theo một lối mòn định sẵn. Bản lĩnh độc lập này đã trao cho người trẻ quyền tự đánh giá mọi quy chuẩn xung quanh, làm tiền đề để họ bóc tách và bước qua những chiếc hộp khuôn mẫu vốn đã không còn vừa vặn với thực tại.

Sự rạn nứt của những định kiến cũ

Khi "hệ điều hành nhận thức" của thế hệ trẻ đã được nâng cấp bằng tư duy phản biện độc lập, những chiếc hộp định kiến bám rễ sâu xa trong đời sống xã hội cũng tự khắc xuất hiện những vết nứt lớn. Sự thay đổi dễ nhận thấy nhất nằm ngay trong ngôn ngữ ứng xử và các quy chuẩn thẩm mỹ đại chúng. Những thói quen từng được xem là vô hại, thậm chí được tặc lưỡi bỏ qua như một trò đùa vui trong quá khứ, giờ đây đã bị từ chối một cách dứt khoát. Việc vô tư bình phẩm, phán xét về ngoại hình của người khác nay đã được gọi đúng tên là body shaming - một lăng kính văn minh vạch rõ ranh giới để bảo vệ quyền tôn trọng cá nhân và sức khỏe tinh thần.

Tương tự, lối khen ngợi rập khuôn vốn rất quen thuộc trước đây kiểu "cảnh này đẹp như châu Âu", "trông xinh như người Hàn"... đang dần mất đi chỗ đứng trong ngôn ngữ của giới trẻ. Họ không còn chấp nhận việc phải mượn một hệ quy chiếu, một bộ tiêu chuẩn vay mượn từ bên ngoài để làm thước đo định nghĩa cho cái đẹp hay giá trị của chính mình. Thay vào đó, thế hệ biết research quay về trân trọng những giá trị bản sắc nội tại với một lòng tự tôn văn hóa rất tự nhiên và kiêu hãnh.

Bước chuyển dịch văn minh này tiếp tục lan tỏa và tạo ra cuộc cởi trói vô hình nhưng quyết liệt cho những định kiến giới lâu đời. Những tiêu chuẩn kép bám rễ sâu trong tư duy truyền thống vốn phân vai sẵn một cách giáo điều - việc gì thuộc về phụ nữ, việc gì dành cho đàn ông - đang rạn nứt mạnh mẽ. Hình ảnh người phụ nữ thời đại mới đã hoàn toàn bước qua thời kỳ bị đóng khung bởi những chiếc nhãn mác như "an phận hậu phương" hay gắn liền với bức tranh "vượt khó, cam chịu". Họ tự chủ, làm chủ công nghệ, đứng đầu các doanh nghiệp và nắm toàn quyền tự định nghĩa hạnh phúc của cuộc đời mình.

Ở chiều ngược lại, những áp lực độc hại đè nặng lên đôi vai người đàn ông suốt nhiều thế hệ cũng đang được tháo dỡ một cách nhân văn. Lối tư duy cũ kỹ bắt buộc "đàn ông không được khóc" hay phải là "trụ cột tài chính duy nhất" đang nhường chỗ cho sự cởi mở. Người trẻ chấp nhận và khuyến khích người đàn ông được quyền thể hiện sự tổn thương, biết tìm kiếm sự đồng điệu về mặt cảm xúc, cũng như chủ động sẻ chia việc nhà và chăm sóc con cái như một lẽ tự nhiên.

Sự rạn nứt của những chiếc hộp định kiến này cho thấy giới trẻ đang dứt khoát từ chối những "vai diễn" được xã hội sắp đặt sẵn dựa trên giới tính hay các quy chuẩn cũ kỹ. Họ không gò ép bản thân để diễn cho tròn vai một khuôn mẫu bấy lâu nay được mặc định là chuẩn mực. Thay vào đó, họ hướng tới một không gian sống bình đẳng thực chất - nơi một cá nhân được công nhận và tôn trọng dựa trên chính thực lực, thái độ sống và giá trị độc bản mà họ kiến tạo cho xã hội.

Bước qua những khuôn mẫu đóng hộp về sự thành công

Khi những nếp nghĩ về lối sống và giới tính được cởi trói, việc mổ xẻ và làm mới những "khuôn mẫu đóng hộp" về sự thành công chính là chiếc chìa khóa cuối cùng để trả lời trực tiếp cho bài toán của thời đại. Từ trước đến nay, xã hội vẫn thường vô tình áp đặt những công thức thành công khá rập khuôn lên người trẻ. Đã đến lúc chúng ta cần phá vỡ mẫu số chung mang tên "vượt khó" - lối tư duy mặc định rằng một câu chuyện truyền cảm hứng thì bắt buộc phải đi kèm với mô-típ xuất phát điểm gian nan hay hoàn cảnh nghèo khó. Cách tiếp cận hiện đại và tiến bộ cần công nhận một thực tế khác: có những người trẻ sinh ra với bệ phóng tốt, được gia đình đầu tư bài bản, nhưng họ vẫn lựa chọn nỗ lực tự thân, giữ vững tư duy độc lập để tạo ra giá trị lớn cho cộng đồng. Thành công từ sự kế thừa và bứt phá ấy hoàn toàn không kém giá trị hay bớt đi phần kiêu hãnh so với bất kỳ câu chuyện vượt khó nào.

Đồng thời, định nghĩa về điểm đến của thành công trong thời đại này cũng đã đa dạng hơn rất nhiều, không còn bó hẹp trong công thức cũ kỹ: phải đi Tây, phải học trường đỉnh như Harvard, hay phải đầu quân cho các tập đoàn Big Tech toàn cầu như Google, Apple. Kỷ nguyên của kinh tế số và AI toàn cầu đã xóa nhòa mọi biên giới địa lý. Những bộ óc xuất chúng nhất giờ đây không nhất thiết phải có mặt ở Thung lũng Silicon; họ có thể đang ngồi ở một quán cà phê tại Sài Gòn, Hà Nội nhưng lại đang điều hành một dự án phi tập trung mang tầm quốc tế, giải quyết những bài toán của toàn cầu ngay trên mảnh đất quê hương.

Sự dịch chuyển trong cách định nghĩa thành công này, suy cho cùng, chính là lời khẳng định mạnh mẽ nhất cho tinh thần và trí tuệ của người Việt thời đại mới. Đã qua rồi cái thời chúng ta nhìn ra thế giới với tâm lý tự ti, cho rằng mọi công thức ưu tú, mọi chuẩn mực văn minh hay công nghệ đỉnh cao đều phải thuộc về một quốc gia phát triển nào đó ở phương Tây hay Đông Á. Người Việt trẻ ngày nay không còn cần mượn bất kỳ một hệ quy chiếu nước ngoài nào để áp vào bản thân và coi đó là cái đích duy nhất của sự thành đạt. Họ hiểu rằng, việc nỗ lực để trở thành một "Steve Jobs" hay một "bản sao" của bất kỳ nhân vật ngoại quốc nào không phải là cách duy nhất để khẳng định giá trị. Trí tuệ Việt Nam hoàn toàn có đủ thực lực, đủ sự nhạy bén và độ chín để tự đứng độc lập trên đôi chân của mình, tự tạo ra những tiêu chuẩn mới và viết nên những câu chuyện thành công mang bản sắc của riêng mình.

Khả năng của người Việt hiện tại không còn bó hẹp trong tư duy "gia công" hay đi sau thời đại. Chúng ta có những bộ óc dám nghĩ những bài toán lớn của toàn cầu, có những nhà sáng tạo tự tin định hình xu hướng văn hóa khiến bạn bè quốc tế phải dõi theo. Niềm tự hào ấy không đến từ việc chúng ta được một tập đoàn danh tiếng nước ngoài tuyển dụng, mà đến từ việc chúng ta có thể tự chủ công nghệ, tự xây dựng hệ sinh thái và giải quyết những vấn đề nhức nhối của chính đất nước mình bằng nội lực Việt. Tinh thần tự tôn và thực lực tự thân đó chính là câu trả lời định hình rõ ràng nhất cho câu hỏi của đề bài. Sẽ không có một khuôn mẫu chung nào được sao chép từ Thung lũng Silicon hay bất kỳ đâu. Những "Steve Jobs Việt Nam" - hay đúng hơn là những tài năng kiệt xuất mang dòng máu Việt - sẽ xuất hiện khi chúng ta hoàn toàn tin tưởng vào trí tuệ của chính mình, tự tin bước đi bằng tâm thế của những người làm chủ, cống hiến vì niềm tự hào dân tộc và để lại những dấu ấn độc bản trên bản đồ thế giới.

Hệ điều hành mới cho tương lai

Nhìn lại, sự lệch pha giữa câu hỏi mang tính khuôn mẫu của đề thi và thế giới quan đa cực của người trẻ hoàn toàn không phải là một điều đáng buồn. Nó giống như một nhịp dừng cần thiết để chúng ta nhận ra nhận thức xã hội luôn vận hành như một dòng chảy tự nhiên. Sự vênh nhau giữa hai góc nhìn không nhằm mục đích tạo ra những tranh cãi gay gắt, mà chỉ đơn giản là chỉ dấu cho thấy những nếp nghĩ cũ đã đến lúc cần một bản cập nhật mới để tương thích với thực tại.

Việc nới lỏng những chiếc hộp định kiến hay tháo bỏ các công thức đóng hộp về sự thành đạt không chỉ giúp giải phóng áp lực cho người trẻ, mà còn tạo không gian cho những giá trị văn minh, thực chất lên ngôi. Khi không còn bị bó buộc trong một vai diễn hay một hình mẫu rập khuôn của ai đó, thế hệ mới sẽ tự khắc tìm được cách định nghĩa giá trị cá nhân bằng năng lực và sự chủ động của chính mình.

Thay vì sốt sắng tìm kiếm công thức để đúc khuôn ra những "Steve Jobs" phiên bản Việt theo tiêu chuẩn của nước ngoài, điều cần thiết hơn có lẽ là sự thấu hiểu, tôn trọng nét độc bản và niềm tin vào thực lực của người trẻ. Trí tuệ và tinh thần tự tôn của người Việt thời đại mới có một con đường đi rất riêng. Tương lai đó không cần những bản sao hoàn hảo từ quá khứ hay ngoại quốc; nó cần những cá nhân được tự do tư duy, tự chủ trong hành động và tự tin bước đi bằng chính bản sắc độc nhất của mình.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày