Nếu chỉ còn
một ngày cuối ở Hà Nội
Năm trước, tôi đặt chân đến Hà Nội cũng vào một ngày hè tháng 8, Hà Nội lúc này không có cái lạnh lẽo cắt da cắt thịt của mùa đông hay nồng nàn hoa sữa mùa thu như từng biết đến, thay vào đó là mùa hè với cái nắng vàng ươm. Tôi chạm ngõ Hà Nội bằng những lần đi lạc trong nhưng con ngõ nhỏ tường vàng rêu phong, những căn gác nhỏ trong khu tập thể cũ, tạo ra những chốn an yên, tĩnh lặng mà tôi có thể lui tới bất cứ lúc nào. Nhưng chỉ cần đi ra khỏi con ngõ vài bước chân lại là sự nhộn nhịp hoàn toàn đối lập của phố cổ, phố Tạ Hiện – nơi tôi được lũ bạn mới dẫn tới và chuốc bia đến say bí tỉ ngày đầu tiên. Sau này đó đều là những "người anh em chí cốt” của tôi.
Dù không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nhưng tôi có những điều đầu tiên đáng nhớ ở Hà Nội: mối tình đầu tiên, công việc nuôi sống bản thân đầu tiên, những vấp ngã đầu tiên để trưởng thành. Con người ai cũng có những giai đoạn quan trọng như vậy cuộc đời, nơi đâu chứng kiến nhiều nhất thì đó trở thành một phần không thể thiếu.
Ngày mai tôi sẽ rời xa nơi này. Chỉ còn đúng một ngày để ghi lại những điều bình dị thân thuộc một cách vội vàng bằng chiếc điện thoại để gói trọn cả Hà Nội để mang theo như của riêng mình. Hà Nội trong mắt tôi chẳng phải Hồ Gươm - Tháp Bút hay Hồ Tây rộng lớn, Hà Nội trong mắt tôi toàn là những thứ bình dị, để rồi có thể bạn ở đây hay vừa mới đến cũng sẽ tìm thấy một chút thân quen qua những hình ảnh này.
Tôi chẳng muốn nhuộm ngày cuối cùng bằng màu sắc u buồn của sự chia xa, như vậy uỷ mị lắm, bởi tôi đã lưu giữ được tất cả và sẽ mang hết một phần Hà Nội trong ký ức tuổi trẻ này. Và bởi tôi thấy rằng mình may mắn khi có một phần tuổi trẻ xa nhà ở Hà Nội, để rồi 10, 20 hay 30 năm sau nữa mỗi khi muốn tìm lại những năm tháng tuổi trẻ, muốn trở lại là một “Gã trai trẻ năm nào” thì không cần hỏi phải đi đâu hay làm gì, rõ ràng chỉ cần quay trở lại Hà Nội mà thôi.
Bài viết: Nguyễn Vũ Hoàng
Ảnh: Mai Lân / Hoàng Vũ
Thiết kế: Tố Linh, Hoàng Nguyễn
Theo: Trí Thức Trẻ
31/08/2017