Nếu chỉ còn


một ngày cuối ở Hà Nội

Năm trước, tôi đặt chân đến Hà Nội cũng vào một ngày hè tháng 8, Hà Nội lúc này không có cái lạnh lẽo cắt da cắt thịt của mùa đông hay nồng nàn hoa sữa mùa thu như từng biết đến, thay vào đó là mùa hè với cái nắng vàng ươm. Tôi chạm ngõ Hà Nội bằng những lần đi lạc trong nhưng con ngõ nhỏ tường vàng rêu phong, những căn gác nhỏ trong khu tập thể cũ, tạo ra những chốn an yên, tĩnh lặng mà tôi có thể lui tới bất cứ lúc nào. Nhưng chỉ cần đi ra khỏi con ngõ vài bước chân lại là sự nhộn nhịp hoàn toàn đối lập của phố cổ, phố Tạ Hiện – nơi tôi được lũ bạn mới dẫn tới và chuốc bia đến say bí tỉ ngày đầu tiên. Sau này đó đều là những "người anh em chí cốt” của tôi.

Dù không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nhưng tôi có những điều đầu tiên đáng nhớ ở Hà Nội: mối tình đầu tiên, công việc nuôi sống bản thân đầu tiên, những vấp ngã đầu tiên để trưởng thành. Con người ai cũng có những giai đoạn quan trọng như vậy cuộc đời, nơi đâu chứng kiến nhiều nhất thì đó trở thành một phần không thể thiếu.

Ngày mai tôi sẽ rời xa nơi này. Chỉ còn đúng một ngày để ghi lại những điều bình dị thân thuộc một cách vội vàng bằng chiếc điện thoại để gói trọn cả Hà Nội để mang theo như của riêng mình. Hà Nội trong mắt tôi chẳng phải Hồ Gươm - Tháp Bút hay Hồ Tây rộng lớn, Hà Nội trong mắt tôi toàn là những thứ bình dị, để rồi có thể bạn ở đây hay vừa mới đến cũng sẽ tìm thấy một chút thân quen qua những hình ảnh này.

Hà Nội là những lần
đi lạc trong những con phố nhỏ
có tường vàng cũ rêu phong.

Màu vàng của Hà Nội quả là màu sắc diệu kỳ, màu vàng nhẹ nhàng êm dịu dù cũ nhưng vẫn mang lại nét hiện đại của phố thị.

&

Căn biệt thự cổ với kiến trúc Pháp đặc trưng của Hà Nội trong một buổi trưa yên ắng.

&

Người Hà Nội không không thích sự ồn ào, vồn vã, bởi vậy khi mới bắt gặp còn xa cách, e ngại, nhưng khi đã tiếp xúc thì lại đầy sự nồng hậu, quan tâm nhỏ mà tinh tế, sâu sắc.

&

Ở nhà tập thể là quen với nếp sống sẻ chia, không gian riêng tư sẽ ít hơn, đổi lại là tình làng nghĩa xóm, vui nhất là lũ trẻ dù ở thành phố nhưng có bạn bè hơn so với những chung cư hiện đại, tôi nghĩ vậy...

&

Còn gì trong trẻo bằng tiếng chim hót buổi sáng, nằm trên chiếc giường của mình nhắm mắt nghe âm thanh và ngửi cái mùi sáng sớm từ đất ẩm, khói bếp của Hà Nội.

&

Chè khúc bạch, vốn chẳng phải món quà vặt của Hà Nội nhưng hồi tôi mới đến Hà Nội đây là món “nổi đình nổi đám", bát chè thanh mát cũng tự nhiên trở thành Hà Nội trong tôi.

&

Nắng Hà Nội chỉ đẹp vào buổi sáng, buổi trưa là thời gian để “Đi trốn nắng" trong những khu vườn bí mật, xanh mướt mát.

&

Ai chẳng một lần đi bộ dưới tán cây Đường Trần Phú, Phan Đình Phùng, ngẩn ngơ nhìn lá rơi tư lự và cố tình dẫm vào đám lá khô để nghe âm thanh xào xạc trong cái nắng buổi chiều tà.

&

Cuối tháng 8 là lúc Hà Nội bắt đầu có
những cơn mưa chiều tối bất chợt, dập
tắt ánh nắng chói chang và để lại bầu trời
hoàng hôn đẹp lộng lẫy và qua nhanh.
Khi người ta chưa kịp tiếc nuối ánh
dương thì Hà Nội đã được bao trùm bởi
chiếc áo màn đêm.

Chiều “Ráng mỡ" buông xuống luôn đẹp đến sững sờ, sau này dù bất cứ ở đâu tôi chỉ ước được thấy bầu trời trong với những vệt tím mỗi buổi tan làm.

&

Phố Tạ Hiện, con phố kì lạ, phía trên là dãy nhà vàng kiến trúc Pháp tĩnh mịch ban đêm, phía dưới luôn náo nhiệt với hàng bia, Pub và hàng người dày đặc, tôi phải kiếm đám bạn của mình đã.

&

"Hey! Bạn ơi!
Đường dài xa xôi, gặp lại nhau rồi thì cứ vui thôi. "

&

“Cuối tuần lên Nghìn Chín (1900) nhé !"

&

Dù đã quen, không còn lạc lõng, không còn ngại phiêu theo tiếng nhạc nhưng lần cuối tôi vẫn chọn đứng trong đám đông và ngắm nhìn tất cả.

&

Puku và Xofa - Chốn dung thân của những đêm không ngủ, nơi mà múi giờ GMT +07 không còn hiệu lực. Cho đến giờ, chọn Puku hay Xofa vẫn là câu tôi tự hỏi mỗi khi đến con phố Tống Duy Tân.

&

Dù vậy, bước chân tôi vẫn chỉ về phía Xofa, nơi có góc sân sau cách biệt với thế giới và một quầy Bar được hướng ra ngoài để vừa ngồi vừa quan sát.

&

Có lẽ đêm là khoảng thời gian con người ta sống thật nhất, những câu chuyện của người trẻ được kể ra, những điều vui sẽ được chia sẻ, chuyện buồn phiền sẽ tan đi trong ánh đèn vàng.

&

Tôi chẳng muốn nhuộm ngày cuối cùng bằng màu sắc u buồn của sự chia xa, như vậy uỷ mị lắm, bởi tôi đã lưu giữ được tất cả và sẽ mang hết một phần Hà Nội trong ký ức tuổi trẻ này. Và bởi tôi thấy rằng mình may mắn khi có một phần tuổi trẻ xa nhà ở Hà Nội, để rồi 10, 20 hay 30 năm sau nữa mỗi khi muốn tìm lại những năm tháng tuổi trẻ, muốn trở lại là một “Gã trai trẻ năm nào” thì không cần hỏi phải đi đâu hay làm gì, rõ ràng chỉ cần quay trở lại Hà Nội mà thôi.

Bài viết: Nguyễn Vũ Hoàng

Ảnh: Mai Lân / Hoàng Vũ

Thiết kế: Tố Linh, Hoàng Nguyễn

Theo: Trí Thức Trẻ

31/08/2017