Chúng tôi ngồi lại không phải để mổ xẻ những con số triệu view, mà để nghe Nam kể về một năm rực rỡ nhưng cũng đầy áp lực, và về cách mà chàng trai ấy học được cách giữ cho mình luôn "dịu" giữa những đợt sóng ào ạt của hào quang.
Hãy cùng đi sâu vào tâm thế của những ngôi sao trẻ đang nắm giữ chiếc chìa khóa của thế hệ thần tượng mới - nơi hào quang không đến từ sự diễn xuất, mà đến từ bản lĩnh dám là chính mình.
Ở tuổi này, anh không còn sợ sự "hết thời", chẳng ngại việc mình là "người già nhất" trong đoàn phim, bởi anh hiểu rằng giá trị của một con người nằm ở tư duy và sự thức thời, chứ không phải ở con số tuổi tác.
Hãy cùng lắng nghe cuộc trò chuyện ngọt ngào của hai tâm hồn đồng điệu, để thấy rằng khi gặp đúng người, ngay cả những thói hư tật xấu cũng có thể trở thành một bản nhạc có "nốt luyến" cực kỳ thú vị.
“Tôi mong người Việt nhìn những bức tranh xa hơn, đừng chỉ dừng ở lợi ích trước mắt. Và quan trọng nhất là đoàn kết, đủ kiên nhẫn để đi trên một con đường dài”, tiến sĩ Lương Minh Thắng nói.
Từ gã thiếu niên đập bê tông lấy sắt vụn mua ván, Ngô Phong (Phong Punk) đã trở thành “người trung chuyển” bản sắc Việt, dùng sự thành đạt của mình để nắm lấy những cánh tay đang khao khát vươn lên từ vỉa hè.
Khi nước lũ dâng lên, thứ nguy hiểm không chỉ là dòng chảy ngoài kia, mà còn là dòng thông tin đang cuốn người ta vào hoảng loạn. Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Huy bước vào điểm nóng ấy suốt nhiều năm, với vai trò ít ai chọn: giữ cho sự thật không bị nhấn chìm.
Giữa đỉnh cao sự nghiệp được đính kèm hàng hà sa số những giải thưởng, lời tán dương mà Nguyễn Văn Chung nhận được trong năm qua, vẫn có những lúc Nguyễn Văn Chung cảm nhận được rõ rệt cảm giác phải trưởng thành, chấp nhận khoảng trống không thể bù đắp.
Nếu ai đó hỏi Lê Tuấn Khang ở ngoài đời có khác gì trên mạng không, câu trả lời chắc là: Khác nhiều lắm. Một bên là "cây hài" triệu view lém lỉnh, một bên là chàng thợ đụng già dặn, lầm lì.
Sau bão, ba người đàn ông trở về từ biển. Họ đã cứu nhau khi sóng nổi, rồi cùng trôi dạt giữa biển. Trên đảo, câu chuyện ấy hiện lên qua những ngày chờ đợi, những ánh đèn đêm và với một tinh thần rằng không ai ở đây sẽ phải đối diện với biển một mình.
Có bao nhiêu người sẵn sàng ở lại với một công việc suốt gần 30 năm, trong những ngày khán đài còn trống, tiền thưởng ít ỏi, và chẳng mấy ai gọi tên? HLV Mai Đức Chung đã làm điều đó với bóng đá nữ Việt Nam.